Quà của Bob – Chương 1: Bàn Chân Vàng

Mèo Bob giới thiệu sách tại hiệu Waterstone ở Coventry, tháng Mười 2014 – Ảnh: Coventry Telegraph

BẢN DỊCH THỬ MỪNG GIÁNG SINH 2017
KHÔNG DÙNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI

VUI LÒNG CHỈ DẪN LINK
KHÔNG SAO CHÉP TOÀN VĂN

Chuyến đi bộ về nhà thật chậm chạp và đau đớn.

Đó là một trong những tháng Mười Hai lạnh nhất lịch sử và ngày hôm trước đã chứng kiến một trong những trận bão tuyết lớn nhất trong vòng hai mươi năm. Tuyết đã rơi dày sáu tấc[1] chỉ sau vài giờ. Hôm nay thì vỉa hè đã thành một tấm băng sáng bóng màu xám chì. Thật quá nguy hiểm. Mỗi khi cất bước tôi lại tự hỏi liệu vận may có còn bên mình không, hay là tôi sẽ ngã dập mặt. Và để làm mọi thứ thêm tồi tệ, mỗi khi tôi đặt bàn chân xuống, một cơn đau nhói dữ dội lại trào lên nơi chân phải.

Chính cái chân đó đã mang tôi ra ngoài hôm nay. Nó khiến tôi khốn đốn suốt cả tháng và hồi đầu tuần, bác sĩ đã xác nhận điều tôi nghi ngờ; cơn đau là do căn bệnh tôi mắc đã một thời gian tái phát: huyết khối tĩnh mạch sâu, hay DVT, ở đùi. Khoảng chừng một năm trước tôi đã phải vào viện ít ngày để chữa. Bác sĩ bảo tôi uống thuốc giảm đau, nhưng khuyến cáo rằng tốt nhất là ở nơi ấm áp cho đến khi thời tiết giá lạnh qua đi.

“Cơ bản là cái lạnh sẽ làm máu lưu thông chậm lại,” ông nói. “Cho nên ở trong nhà sẽ có ích đấy.”

“Cứ như là,” tôi nói với bản thân lúc ấy. “Còn khoảng một tuần gì đó là Giáng Sinh rồi, tuyết ở Luân Đôn sẽ còn nhiều hơn cả Siberia. Chính xác ra thì tôi sẽ lấy gì ăn và sưởi ấm nhà mình nếu không ra ngoài làm việc?”

Tôi miễn cưỡng nghe lời khuyên của ông trong vài ngày. Thời tiết khắc nghiệt đến mức chắc chắn là tôi không tài nào buôn bán được gì. Nhưng chiều nay, cơn đau đã tệ đến mức tôi phải ghé qua các hiệu thuốc gần khu căn hộ để mua chút thuốc giảm đau. Đang là Chủ Nhật và dù chỉ sáu ngày nữa là Giáng Sinh nhưng nhiều cửa hiệu đã đóng cửa. Vì vậy, tôi phải cuốc bộ xa thêm một chút để đến một cửa hàng tiện lợi nhỏ có hiệu thuốc.

Bình thường thì chỉ mất năm phút đi bộ từ nhà nhưng mặt đường trơn trượt đồng nghĩa với việc hôm nay tôi sẽ tốn gấp đôi thời gian. Có lúc tôi phải bám vào tường và lan can mà nhích từng bước một. Tôi thở một hơi dài nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng về đến cửa khu căn hộ nơi tôi sống từ khoảng bốn năm nay. Không phải chỉ vì tôi đã an toàn vượt qua cái sân trượt băng vốn là đường về. Gió lạnh thấu xương, thật tốt khi được ấm áp trong nhà.

Tốt hơn nữa là thang máy hoạt động. Chúng tôi đã được lắp một chiếc thang máy mới toanh với màn hình điện tử trong năm nay. Nó hiệu quả hơn hẳn thang máy thủy lực cũ, vốn cứ hỏng hóc suốt. Tôi kinh hãi việc cuốc bộ năm tầng cầu thang để về căn hộ mình ở tầng cao nhất tòa nhà, nhất là khi chân tôi cứ đau dai dẳng.

Đến lúc cửa thang máy mở ở tầng năm, tôi cảm thấy tâm trạng nhẹ bớt. Cảnh tượng hài hước chào đón khi tôi bước vào nhà còn giúp tình thần tôi lên nữa.

Belle ghé qua thăm chúng tôi. Belle cũng giống tôi, là người đang cai nghiện. Nếu đời nàng chẳng rẽ nhầm vào đời tôi thì nàng đã dễ dàng trở thành nghệ sĩ hay nhà thiết kế rồi. Nàng lúc nào cũng tạo ra đủ thứ từ những đồ lặt vặt nàng kiếm được. Như thường lệ, vào thời điểm này trong năm, Belle quyết định tự trang trí cho Giáng Sinh và làm thiếp mừng. Tôi đã thấy có một số thứ được xếp ngay ngắn bên cạnh nàng rồi. Một lô những thiếp, nhũ màu, hồ dán, dây và ruy-băng đang trải đầy chiếc bàn cà-phê nhỏ trong phòng khách. Quá hiển nhiên là Bob đang nghịch vui; bằng chứng ở ngay trước mặt tôi.

Thứ đầu tiên tôi bắt gặp là ruy-băng khắp nơi. Tôi nhìn những chiếc nơ nhỏ trên những tấm thiếp Belle làm và nhận ra Bob chắc chắn đã giật phần ruy-băng thừa khi nàng không để ý. Cứ như là hắn định thắt nơ cho cả căn hộ vậy; ruy-băng trên thảm, sau lưng ghế sô-pha và thậm chí quanh ti-vi nữa. Hắn hoàn toàn phát rồ.

Đấy chẳng phải đống lộn xộn duy nhất hắn tạo ra. Tôi thấy một dãy dấu chân lấp lánh nhũ trên thảm và một góc sô-pha. Tôi thấy dấu chân kéo vào đến tập bếp, chỗ mà rõ ràng là hắn đã vào để uống nước ở bát riêng. Rồi tôi thấy một hộp mực đóng dấu chứa mực vàng đang mở trên bàn. Chẳng tốn mấy công sức để ghép hai chi tiết với nhau. Chắc chắn hắn đã bằng cách nào đó nhúng chân vào đó. Tôi đã nghe về Ngón Tay Vàng[2] nhưng đây thì là Bàn Chân Vàng.

Belle quá chăm chú vào việc đang làm đến nỗi không biết Bob cũng sáng tạo chẳng kém gì nàng.

“Anh thấy Bob đã chơi vui đấy,” tôi nói, vừa cởi áo khoác vừa chỉ vào đống ruy-băng và dấu chân.

Trông nàng khá bối rối.

“Ý anh là sao?”

“Dấu chân hắn. Ruy-băng.”

“Dấu chân với ruy-băng nào?” nàng hỏi rồi nhìn quanh. “Ôi.”

Không mất nhiều thời gian để nàng nhận ra. Nàng bối rối mất một thoáng nhưng rồi lại cười rũ ra, rồi cứ khúc khích mãi không ngừng nổi.

“Thôi thương hắn. Anh biết hắn thích tham gia thế nào mà,” nàng nói.

Belle yêu Giáng Sinh và năm nào cũng trông mong chờ. Mỗi năm, khi chúng tôi dựng xong cây thông nàng đều ôm chầm lấy Bob, cứ như thể để kỷ niệm thời khắc bắt đầu đếm ngược đến “ngày trọng đại”. Đối với nàng thì bầy bừa một đống những ruy-băng với nhũ màu đơn giản chỉ là một phần của cuộc vui thôi. Tôi đành lắc đầu, thực sự không hiểu nổi.

Nhìn vào hành vi của hắn, không phải chỉ hôm nay mà cả tuần vừa rồi, thì Bob cũng là một kẻ mê mùa lễ hội. Đây là Giáng Sinh thứ ba của chúng tôi với nhau và tôi chưa từng thấy hắn hào hứng hơn.

Hắn lúc nào cũng mê mẩn cây thông Giáng Sinh. Cái cây đầu tiên của chúng tôi là một cái cây nhân tạo bé tý tẹo mà bạn nối vào ổ cắm USB trên máy tính. Hắn yêu những bóng đèn nhấp nháy và cứ nhìn chằm chằm không chớp mắt, như thể bị thôi miên. So với những năm trước thì năm nay chúng tôi có một cái cây to hơn chút ít. Cũng không phải thứ gì đặc biệt, chỉ là một cây thông nhân tạo màu đen mà tôi nhặt ở siêu thị gần nhà. Nó cao chừng ba bộ rưỡi và được đặt trên một cái tủ cốc-tai mà tôi tìm được ở cửa hàng đồ cũ nhiều năm trước.

Cái cây khá đơn giản nếu so với những cây thông rực rỡ mà chúng tôi thấy bày khắp Luân Đôn những tuần qua, nhưng dù vậy Bob vẫn cứ hoàn toàn bị nó hớp hồn. Belle cứ giục tôi dựng nó lên sớm nhất có thể trong tháng Mười Hai. Khoảnh khắc cái cây được lôi ra khỏi hộp, Bob biến thành một khối năng lượng tăng động. Hắn thích xem cái cây được lắp ráp rồi trang trí, và đặc biệt thích công đoạn hoàn thiện. Mỗi năm, khi tôi bắt đầu trang trí cây thông, hắn sẽ đứng cạnh mà giám sát. Một số đồ trang trí cần được hắn chấp thuận, một số khác thì không. Chẳng hạn, một thiên thần trên đỉnh cây thông thì không được rồi. Năm ngoái tôi tìm được một cô tiên bạc trong cửa hàng từ thiện mà Belle khá thích nhưng tôi vừa đặt nó lên đỉnh cây thông thì Bob với lên như thể muốn hất tung nó. Hắn cố mãi cho đến khi tôi lấy nó xuống. Hắn thích một ngôi sao vàng đơn giản hơn. Thế là năm nay chúng tôi lại có sao.

Bob cũng thích bóng màu treo trên cành cây hơn là ruy-băng. Tất nhiên không phải quả bóng màu cũ kỹ bất kỳ nào cũng được. Phải sáng choang, màu vàng hoặc đỏ thì càng tốt. Hắn thích đèn nhấp nháy, nhưng đèn phải treo chính xác để tập trung vào mặt trước cây, nơi hắn thấy được.

Chốc chốc tôi lại lại thử đặt cái gì mới lên, chẳng hạn như kẹo sô-cô-la hay quả thông. Gần như ngay lập tức, hắn sẽ xòe móng để với, hoặc nếu không được thì nhảy hẳn lên bằng chân sau mà cào hoặc hất đổ nó. Năm nay, Belle đã thử treo một ít ruy-băng tự làm lên nhưng Bob dùng vuốt túm được và kéo xuống đầy khinh miệt. Cứ như thể hắn đang nói, sao chị dám treo cái thứ rác này lên cây thông Giáng Sinh của tôi. Bob mà không vui thì đôi khi hắn kéo đổ cây, làm mọi thứ văng hết xuống sàn.

Như thể thế còn chưa đủ kỳ quặc, hắn còn đặc biệt để ý vị trí của cái cây. Hắn có vẻ thích cây được đặt sao cho các cành tách rời nhau để hắn có thể nhìn vào bên trong. Tôi có một giả thuyết về việc này. Trong thời gian sắp đến ngày trọng đại, chúng tôi sẽ bắt đầu đặt những món quà nhỏ dưới gốc cây. Bob rất thích chơi với chúng, đôi khi đến mức làm rơi khỏi giá đỡ, xuống nền nhà, ở đó hắn sẽ cào tung hộp ra. Để đối phó, tôi thật ra đã bỏ vào vài hộp quà rỗng, chỉ để phòng hắn lại thực hiện nghi thức kia. Giả thuyết của tôi là hắn không thích ý tưởng không thể nhìn thấy món quà nào đang được đặt dưới gốc cây, chính vì thế mà hắn sẽ cố tách rời các cành ra, như thể hắn thấy nếu để cành lá chụm lại thì sẽ cản trở tầm nhìn.

Khi cây được đặt đúng chỗ và được trang hoàng vừa ý Bob rồi thì hắn sẽ canh gác nó như thể đấy là thứ quan trọng nhất trên đời. Khốn khổ cho bất cứ ai cố gắng chạm vào hoặc di chuyển cái cây. Bạn mà làm thế là hắn thở ra một tiếng gầm thật sâu và đẩy cái cây về chỗ cũ. Đó là điều đáng chú ý. Hắn sẽ ngoạm lấy một cành cây rồi xoay nó một góc vài độ để cái cành xoay về chính xác góc hắn muốn.

Tính bảo vệ này đôi khi lại làm hại hắn. Hắn thường cuộn mình dưới tán cây, uốn cơ thể hắn quanh gốc cây để nhìn rõ xung quanh. Đôi khi hắn trườn xuống dưới cái cây để khi đứng dậy thì hắn nâng cả cái cây lên. Khi hắn kéo cái cây xuống cũng vậy; nhìn rất buồn cười. Cả cái cây sẽ đổ nhào, khiến Bob rơi tự do còn bóng và các đồ trang trí khác thì văng khắp sàn phòng khách. Rồi Bob sẽ chạy đuổi những quả bóng vương vãi, khua khoắng chúng điên cuồng. Dĩ nhiên thật là mệt mỏi khi phải lắp lại cái cây để nó về đúng vị trí hoàn hảo như cũ nhưng chuyện đó lúc nào cũng khiến tôi phì cười. Đó luôn luôn là một thành quả của khoảng thời gian này trong năm, đặc biệt là năm nay.

Rất lâu rồi thời gian không eo hẹp như năm nay; điều này nói lên rất nhiều đối với một người từng phải sống gần mười lăm năm trong những hàng người chờ cơm từ thiện.

Thời tiết buốt giá đồng nghĩa với việc tôi không thể ra ngoài làm việc, dù là hát rong hay bán tạp chí Big Issue trong khoảng một tuần gì đó. Tôi thử đi ra vài lần nhưng phải quay về, không vì hệ thống giao thông công cộng có vấn đề thì cũng vì trời quá lạnh để đứng ngoài phố với Bob. Cảm giác được ở trong phòng ấm nhìn tuyết rơi trong khi Bob cuộn tròn bên máy sưởi ưa thích của hắn thật tuyệt, nhưng việc bế quan này đi cùng cái giá rất đắt.

Tôi sống cuộc sống ăn bữa nay lo bữa mai, nên việc bị kẹt ở trong nhà có nghĩa là tôi thật sự không còn tiền bạc nữa. Có những thời điểm trong năm mà tôi có thể xoay xở dễ dàng hơn, nhưng khi Giáng Sinh đã cận kề thì thật là nguy to.

Tôi thích chuẩn bị cho Giáng Sinh bằng cách mua từng thứ cần thiết một. Theo một cách thì hướng tiếp cận của tôi giống một bài hát cũ của Johnny Cash, “Mỗi lần một thứ”[3], về một người đàn ông ăn trộm các bộ phận từ nhà máy ông làm việc để lắp thành ô-tô. Có thời điểm, giữa những ngày đen tối nhất thời tôi nghiện ma túy, tôi cũng có thể đi ăn trộm, nhưng may sao những ngày ấy đã qua lâu rồi. Giờ đây, tôi vui vẻ trả tiền, ngay cả khi chỉ một thứ mỗi lần. Bởi vậy, mấy tuần gần đây, bếp đã từ từ được chất đầy những bánh kẹo nhỏ và đồ ăn truyền thống cùng đồ uống mà Bob và tôi thích cùng ăn vào Giáng Sinh. Đương nhiên là có rất nhiều thức ăn tự nhiên[4] cùng mấy gói đồ ăn vặt mà Bob vẫn thích, sữa mèo đặc biệt và mấy thứ lặt vặt khác nữa để hắn tận hưởng khi đến ngày Giáng Sinh và Lễ Tặng quà. Cho bản thân thì tôi đã mua một suất gà tây nhỏ cùng một đùi lợn muối, cả hai đều cất trong tủ lạnh nhỏ xíu trong bếp. Tôi mua chúng lúc đã gần hết hạn sử dụng nhưng giá vẫn còn khá đắt, ít nhất là theo chuẩn của tôi. Tôi cũng thưởng bản thân một gói cá hồi xông khói nhỏ, một ít phô-mai kem và một hộp kem ngon be bé, lại còn chuẩn bị một ít bơ ngọt dùng kèm bánh pút-đing Giáng Sinh tôi định sẽ ăn với Belle khi nàng đến chơi vào Lễ Tặng quà. Còn có cả nước cam và chai ca-va[5] rẻ tiền cỡ nhỏ mà tôi rất mong được mở vào sáng ngày Giáng Sinh.

Chẳng phải là một Giáng Sinh sang trọng theo bất kỳ cách tưởng tượng nào – tôi có lẽ chỉ tiêu bằng một góc những gì các gia đình ném vào quà cáp và đồ ăn thức uống. Nhưng dù rẻ đến đâu thì những thứ ấy vẫn phải trả bằng tiền – mà tôi thì hầu như không có đồng nào.

Tôi lo cho tình trạng mình từ nhiều ngày nay. Tâm trí tôi liên tục cân nhắc những lựa chọn tôi có để kiếm ít tiền, dù cũng chẳng có nhiều cách. Thời tiết tệ như thế này, và dự báo là sẽ còn xấu đi, khiến tôi cảm giác như mình bị mắc vào một giấc mơ xấu. Tôi rất hâm mộ phim của Tim Burton và thấy trên báo nói bộ phim theo mùa nổi tiếng nhất của ông mấy ngày nữa sẽ được phát sóng. Nó tóm gọn tình cảnh của tôi một cách hoàn hảo. Tôi đang sống trong Ác mộng trước Giáng Sinh.

Khi để Belle lại với đống đồ thủ công của nàng để đi pha tách trà trong bếp, tôi xem xét lại tình cảnh của mình lần nữa. Nét mặt tôi chắc phải biểu hiện rõ lắm vì chẳng mấy chốc Belle đã xuất hiện ở cửa với cái nhìn đầy cảm thông.

“Thôi nào, Scrooge[6], vui lên chút đi,” nàng nói. “Giáng sinh đến nơi rồi.”

Tôi muốn nói, “nhảm nhí” nhưng rồi chỉ nhún vai.

“Xin lỗi em, nhưng anh e là tinh thần Giáng Sinh vẫn chưa đến đây đâu,” tôi đáp.

Belle hiểu tôi đủ rõ để đọc được tâm trạng tôi – và có thể là cả nguyên nhân nữa.

“Em chắc chắn anh sẽ kiếm được tiền trước Đêm Giáng Sinh mà,” nàng nói, đầy an ủi.

“Để xem sao,” tôi gằn giọng.

Tôi nhấp vài hớp trà rồi quay lại phòng khách. Tôi thu dọn đống ruy-băng và bắt đầu lau những vết chân Bob bằng tấm khăn ẩm. May thay, dấu chân sạch đi khá dễ dàng. Bob thì vẫn đang ượn khắp nhà, để lại một dải vàng óng sau lưng. Tôi biết mực này chẳng tốt cho sức khỏe hắn nên quyết định tốt nhất là dừng cuộc chơi.

“Lại đây nào, siêu quậy,” tôi nói và bế hắn lên. “Đến lúc cho ngài đi tắm rồi.”

Belle hiểu ý nên bắt đầu dọn dẹp đồ đạc. Trông nàng có vẻ lo. Nàng biết quá rõ những vấn đề tôi đang phải đối mặt, đặc biệt là điều quan trọng nhất trong nhà.

“Anh có còn tý ga nào để đun nước không”?

“Không, anh sẽ phải đổ nước vào nồi rồi đun bằng bếp điện.”

“OK.”

“Thực ra thì em có thể đi xem hộ anh đồng hồ điện luôn không,” tôi nói. “Mấy hôm rồi anh cũng chưa nhìn đến nó. Anh sợ phải xem nó.”

Tôi không hề phóng đại.

Đời tôi đã rất nhiều thời điểm bị ám ảnh với đủ các thứ: đàn ghi-ta, tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, trò chơi điện tử, làm thế nào để có thuốc mà chích khi còn nghiện. Tuy vậy, lúc này thì nỗi ám ảnh lớn nhất của tôi có dạng đồng hồ đo ga và điện được đặt ở gần cửa chính căn hộ. Tôi bị buộc phải lắp đồng hồ sau khi không trả được các hóa đơn năng lượng hàng quý trước đây. Đồng hồ được “sạc” bằng thẻ cào trả-tiền-thì-dùng và cả hai đồng hồ đều cần được nạp tiền thường xuyên ở cửa hàng tiện lợi trong khu vực. Tôi nạp nhiều tiền nhất có thể vào mỗi thẻ nhưng giá năng lượng thì cứ tăng suốt nên thật không rẻ chút nào. Tôi nhớ phải tốn chừng 2 đến 3 Bảng mỗi ngày để có cả hai thứ trong thời tiết lạnh giá này. Chẳng mất nhiều thời gian để chi phí tăng lên. Điều an ủi là tôi đã trả tiền thuê nhà quý này và đã nạp tiền vào thẻ hồi đầu tháng Mười Hai. Nhưng trong tuần vừa qua, tôi đã cố giữ cho căn hộ ấm nhất có thể, có nghĩa là đồng hồ ngốn tiền cực nhanh. Hậu quả là không thể tránh khỏi.

Cả hai đồng hồ đều có lựa chọn cho bạn 5 Bảng năng lượng khẩn cấp. Khi đến điểm đó, bạn phải cắm thẻ vào đồng hồ và bấm nút E. Đồng hồ sẽ kêu bíp ba lần để bạn biết mình đang dùng nguồn khẩn cấp. Nhưng một khi cạn tiền thì thế là hết. Đấy thực ra là một khoản vay, hoặc thấu chi, nên chừng nào bạn chưa trả 5 Bảng cộng với các khoản nợ khác thì bạn vẫn bị cắt năng lượng. Mấy ngày trước, tôi đã buộc phải bật cả ga và điện lên chế độ khẩn cấp. Tôi biết tôi chỉ còn lại đúng 5 Bảng trước khi bị cắt. Thế nên từ khoảnh khắc ấy trở đi, đời tôi bị những âm thanh từ máy đo cai trị – và cả thời gian biểu phức tạp đang giữ cho đồng hồ chạy nữa.

Vì người ta thường không thể nạp tiền vào thẻ giữa lúc đêm hôm được nên cả hai đồng hồ đều có một thứ mà các công ty năng lượng hay gọi là “Thời kỳ thân thiện không cắt điện”. Về cơ bản thì nó nghĩa là, nếu bạn còn ít tiền vào “giờ chốt sổ”[7], thường là 6 giờ tối, họ sẽ không cắt năng lượng của bạn lúc nửa đêm hay vào thứ Bảy, là lúc có thể sẽ khó tìm được cửa hàng mở cửa để nạp tiền.

Những “giờ chốt sổ” này là nỗi ám ảnh chính của tôi. Từ mấy ngày nay, cứ đến 6 giờ tối là tôi thở một hơi dài nhẹ nhõm khi thấy máy đo phát tiếng click khe khẽ báo hiệu năng lượng sẽ không bị cắt, ít nhất là cho đến 9 giờ sáng hôm sau. Khi nó báo hiệu vào ngày thứ Bảy, tôi biết mình đã được bảo đảm cả đêm ấy và nguyên ngày Chủ Nhật. Tôi biết sớm nhất thì năng lượng sẽ bị cắt lúc 9 giờ sáng thứ Hai. Từ lúc đó tôi đã trải qua cùng một nghi thức đau đớn mỗi sáng, vừa nhìn đồng hồ tiến gần đến 9 giờ, vừa đợi nghe tiếng bíp đau đớn từ máy đo, báo hiệu tôi đã cạn cả ga và điện. Thật không tốt cho thần kinh chút nào.

Hai ngày trước, tôi đã thấy ga hết. Nghĩa là tôi không thể tắm và quan trọng hơn là máy sưởi tổng chạy bằng ga đã ngừng hoạt động. Bob không vui; như thế nghĩa là vị trí yêu thích của hắn gần máy sưởi trong phòng khách đã không còn là thiên đường nhỏ ấm áp như thường lệ nữa. Tôi phải dùng đến chiếc máy sưởi quạt chạy điện tí hon để sưởi ấm phòng, mà cũng lúc bật lúc tắt. Nó ngốn điện kinh hồn nên tôi biết không thể bật liên tục được. Những lúc khác thì tôi hoặc ngồi trong bếp, hoặc trốn dưới lớp khăn trải giường trên sô-pha hay trong phòng ngủ. Bob đã bắt đầu cuộn tròn cạnh tôi để chia sẻ chút hơi ấm chúng tôi gom góp được bên nhau.

Tôi biết ngoài 5 Bảng tiền khẩn cấp thì còn một khoản nợ lớn nữa vì tôi đã bật điện suốt cả cuối tuần. Vì vậy, để có lại ga mà dùng thì tôi tính rằng mình sẽ cần đâu đó khoảng 15 Bảng. Khoản tiền như vậy lúc này tôi không có.

Nỗi sợ lớn nhất của tôi bây giờ là cả điện cũng sẽ bị cắt luôn. Lúc ấy tôi sẽ nguy to, mà đặc biệt là vì nhiều thứ đắt tiền tôi mua cho Giáng Sinh đều đã chất cả vào tủ lạnh. Nếu mất điện thì chẳng bao lâu thức ăn sẽ hỏng cả và tôi sẽ phải đổ hết vào thùng rác. Tôi nghi ngờ không biết mình có thể mua mới được hết không, nhất là khi các kệ hàng trong siêu thị đang dần trống rỗng.

Vì vậy, tôi biết bằng cách nào đó mình phải ra ngoài và kiếm ít tiền. Tôi không thể để thời tiết hay cơn đau ở chân cản trở thêm nữa. Như thế thật đáng buồn và thất vọng – chưa kể là còn nguy hiểm nữa, xét trong điều kiện mà nhiệt độ cứ giảm gần như từng ngày một. Bob và tôi sẽ chết cóng như chơi nếu dự báo nói đúng và nhiệt độ tụt xuống mười độ dưới không.

Tuy nhiên, trên hết, tôi muốn giải quyết tình hình. Tôi không muốn cứ phải nghe mãi cái tiếng đồng hồ “bíp-bíp-bíp” báo hiệu sắp bị cắt năng lượng. Tôi không muốn thường trực lo lắng chuyện tủ lạnh sẽ rã đông. Và cũng quan trọng như thế, tôi biết Bob với Belle mong đợi Giáng Sinh đến thế nào và tôi cũng muốn chia sẻ niềm háo hức ấy. Họ đã giúp tôi rất nhiều, ít nhất thì tôi cũng có thể đền đáp bằng vài ngày vui vẻ vô lo bên họ.

Sâu trong lòng, tôi có một động lực còn lớn hơn. Tôi không muốn một Giáng Sinh mà tôi cảm thấy mình giống Scrooge, kẻ căm ghét sự tồn tại của mùa lễ hội. Tôi không muốn xuất hiện như con Grinch[8] khốn khổ và phá hỏng kỳ nghỉ của mọi người. Tôi đã có quá đủ những Giáng Sinh kiểu như vậy rồi. Tôi đã đóng những vai ấy quá lâu.

[1] Người dịch giữ nguyên cách chuyển ngữ đơn vị đo lường Anh quốc như trong bản dịch Bob, Chú mèo đường phố.

[2] Tên một bộ phim về điệp viên James Bond (007).

[3] Nguyên văn: One Piece At A Time.

[4] Nguyên văn: rabbit meal – thức ăn giàu protein cho mèo, ở đây là loại Bob thích, làm từ thịt thỏ.

[5] Rượu sủi bọt của Tây Ban Nha, gần giống sâm-panh của Pháp.

[6] Nhân vật trong tiểu tuyết A Christmas Carol của Dickens, một ông già vốn rất ghét Giáng Sinh.

[7] Nguyên văn: cut-off time – sau thời điểm này, các giao dịch ngân hàng được tính là của ngày hôm sau.

[8] Một sinh vật tưởng tượng, nhân vật chính trong tác phẩm How the Grinch Stole Christmas của Dr. Seuss. Trong truyện, Grinch ăn trộm quà và đồ trang trí Giáng Sinh của người khác để phá hỏng ngày lễ của họ.

Published by

Lưu Quang (流光)

Dịch sách dạo kiếm gạo nuôi mèo

Leave a Reply