Chuyện nhà vô địch Jūdō một tay và một bài học về tự do trong vận động

Tranh minh họa kỹ thuật Hiza-guruma trong môn Nhu Đạo

Có một câu chuyện được lưu truyền khá rộng rãi trên mạng internet, về một cậu bé chỉ có một tay nhưng luyện được “tuyệt chiêu” của môn Nhu Đạo và vô địch một giải đấu lớn. Nó thường được kể để minh họa cho ý tưởng [viển vông] rằng hạn chế về thể chất chính là lợi thế. Tình cờ tôi đã tìm được một phiên bản có thể tạm coi là gốc, với ý nghĩa khác xa phiên bản “phổ thông” nọ.

Continue reading Chuyện nhà vô địch Jūdō một tay và một bài học về tự do trong vận động

Đạo chẳng phải đường

Một bức tranh vẽ Lão Tử – Nguồn: datangtimes.com

Ngày nay, khi các môn võ hiện đại Nhật Bản đã khá phổ biến ở Việt Nam, chúng ta có thể dễ dàng tìm được vô số tài liệu bằng tiếng Việt liên quan (chủ yếu là các bài viết trung bình ngắn).

Các tài liệu này, ít thì giải nghĩa Đạo trong tên môn võ, nhiều thì phân tích Đạo trong việc luyện tập và thực hành. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên – và thấy có phần nực cười – là hầu như không có tài liệu nào nhắc đến nguồn gốc của khái niệm Đạo và phần lớn trực dịch từ các nguồn tiếng Anh.

Kết cục tất yếu là người đọc thường bị đưa đi rất xa khái niệm ban đầu, và nhiều khi đọc đi đọc lại cũng không hiểu cuối cùng thì Đạo là gì, tại sao lại có chữ Đạo trong tên các môn võ hiện đại Nhật Bản (còn các môn cổ lưu thì không), vân vân và vân vân.

Continue reading Đạo chẳng phải đường